Hotline: 0941068156
Quảng cáo
Tin Nóng

Tình mẹ

05 Tháng Sáu 2018 6:24:00 SA

Moitruong24h - Buổi sáng, Ngân dậy sớm hơn mọi ngày để đến trường dự lễ tổng kết năm học. Cuối học kỳ hai, Ngân đã đạt kết quả vượt bậc, lại còn đoạt giải cao trong kỳ thi năng khiếu, trở thành học sinh vượt khó học giỏi nhất trường. Đi đi, lại lại trước gương ngắm nghía bộ váy mới, buộc lại lọn tóc hai bên cho gọn, Ngân háo hức chỉ muốn ào ngay đến trường. Ngồi ngắm Ngân ăn sáng, bà Nguyệt nắm bàn tay con gái:

- Ăn xong, để mẹ đạp xe đưa con đến trường nhé!

- Không, mẹ đừng làm thế, con ngượng lắm! - Ngân giãy nảy lắc đầu trong khi người mẹ cúi đầu vẻ buồn buồn.

Giống như mọi bận, bà Nguyệt gò lưng đạp xe chở Ngân tới đầu đường rẽ vào trường học để con gái đi bộ vào trường. Từ hồi chuyển lên cấp trung học cơ sở, không hiểu sao Ngân đâm ra mặc cảm, tự ti với bạn về mẹ. Sống trong hoàn cảnh thiếu vắng người cha, mẹ đã tần tảo chăm lo chu đáo từ bữa ăn, giấc ngủ và em biết mẹ luôn dành tất cả tình yêu thương cho con. Tuy nhiên, gần đây, trong suy nghĩ dở dở ương ương của đứa con gái mới lớn, dường như Ngân thấy mình thua kém nhiều so với bạn bè vì có một gia đình nghèo khó, một người mẹ lam lũ, đã thế khuôn mặt lại chằng chịt những vết sẹo trông thật khó nhìn. Trong khi đó, nhiều bạn khác trong lớp có mẹ ăn mặc quần áo là lượt, son phấn trang điểm thật đẹp, xe máy lướt vù vù đưa con đi học. Từ mặc cảm ấy, Ngân rất ngại để các bạn cùng lớp biết về mẹ mình. Cũng vì vậy, em rất ngại mời bạn tới nhà chơi hoặc chỉ để bà Nguyệt đèo tới đầu đường rồi đi bộ vào trường để không ai thấy...

Sân trường của Ngân hôm nay được trang trí cờ hoa rực rỡ, rộn ràng không khí vui tươi. Nhiều bậc phụ huynh cũng đến tham dự lễ tổng kết với các em... Từng nhóm học sinh xuất sắc của các lớp hồ hởi lên nhận giấy khen, phần quà của nhà trường. Đến lượt mình, Ngân hồi hộp và xúc động đưa tay đón nhận phần thưởng dành cho mình. Em định bước về chỗ thì anh phụ trách Đội ân cần nhắc Ngân ở lại trên sân khấu để đón một vị khách đặc biệt của trường. Cả sân khấu vang dội tiếng vỗ tay rầm rập khi vị khách ấy xuất hiện, còn Ngân thì tròn xoe mắt ngạc nhiên khi vị khách lại chính là mẹ của em. Lúng túng và bối rối, bà Nguyệt rụt rè đưa bàn tay chai sạn cầm chiếc mi-cờ-rô, bờ vai gày gò rung lên ngập ngừng phát biểu mấy lời ngắt quãng. Bà bày tỏ những cảm xúc khi chứng kiến kết quả học tập đáng tự hào của con gái và cảm ơn sự giúp đỡ quý giá của chính quyền, của bà con làng xóm và nhất là của các thầy, cô giáo và Hội cha mẹ học sinh. Cũng lần đầu, nghe thầy hiệu trưởng hỏi về quá trình nuôi dạy cô con gái, ấp úng mãi, bà Nguyệt mới lần hồi kể với mọi người về những vết sẹo chằng chịt trên gương mặt của mình. Đó là dấu tích để lại trong một tai nạn giao thông khi bà bị chiếc xe công nông kéo lê quãng ngắn trên mặt đường trong khi cố gắng ôm để bảo vệ Ngân khi đó mới lên hai tuổi vào lòng. Sau đó, do vết thương bị nhiễm trùng phải chữa trị khá lâu mới liền miệng và để lại các vết sẹo chằng chịt trên khuôn mặt.

Nghe bà Ngân kể tới đây, cả sân trường đông đúc học sinh bỗng chốc lặng phắc vì xúc động, còn Ngân thì ôm chầm lấy mẹ, tự nhiên nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn trào trên gương mặt. Bây giờ thì em đã thật sự hiểu và tự hào về những vất vả, hy sinh của mẹ!

 

 

 

 

 

 

 

 

Hải Anh/Nhandan

  • Thích và chia sẻ bài viết:

Bình luân