Hotline: 0941068156
Quảng cáo
Tin Nóng

Tháng bảy về nhớ mẹ mùa Vu lan

15 Tháng Tám 2019 6:22:00 SA

Tháng bảy về nhớ mẹ mùa Vu lan

Tháng bảy, mùa Vu lan về rồi Mẹ ạ!

Con nơi này xứ lạ một chiều mưa

Nghe đâu đây văng vẳng tiếng chuông chùa

Thoảng trong gió khói hương buồn trầm mặc

 

Mẹ đã đi về một miền xa khuất

Chín tầng mây cánh nhạn trắng vô hình

Ở nơi nào, Mẹ có nhớ con không?

Biết tìm đâu ra bóng hình của Mẹ

 

Con bơ vơ và lạc loài đến thế

Mấy chục tuổi đầu, vẫn thấy mình mồ côi

Con vẫn thầm gọi Mẹ đấy Mẹ ơi

Có những lúc, con một mình trên phố

 

Thấy dáng ai giống như là Mẹ đó

Con thảng thốt giật mình, dõi mắt nhìn theo

Kỷ vật của Mẹ là chiếc áo con treo

Là chiếc khăn nhung, là đôi dép nâu cũ kỹ

 

Nó vẫn ở bên con như những gì trân quý

Như Mẹ vẫn còn đây, con đang ở cạnh Người

Nhớ cái thời thơ bé còn ham chơi

Không thấu hết những lo toan của Mẹ

 

Chỉ vô tư những tiếng cười con trẻ

Mẹ gánh gồng nặng trĩu cả đôi vai

Cha mất sớm, Mẹ gánh một thành hai

Sớm khuya tảo tần, nuôi đàn con khôn lớn

 

Tóc Mẹ bạc dần, lưng Mẹ còng xuống

Đôi chân trần, bàn tay gầy guộc hơn

Mắt Mẹ trũng sâu vì phải thức bao đêm

Thương Mẹ nhiều, nên chúng con gắng học

 

Cả cuộc đời, Mẹ gánh bao khó nhọc

Con của Mẹ thành danh, là lúc Mẹ kiệt cùng

Cố chút hơi tàn, là nụ cười vẫn bao dung

Chưa trả hiếu, Mẹ đã về nơi chín suối

 

Chúng con đau, như trời giông bão nổi

Mất Mẹ rồi... con chết lặng một chiều mưa

Mỗi mùa Vu Lan về, hoa hồng trắng tiễn đưa

Con cài lên áo, mà khóc thầm lặng lẽ

 

Con nhớ Mẹ! Vẫn nhớ nhiều như thế

Bài thơ này là nước mắt, Mẹ ơi!

 

 

 

 

DN/theo Blogradio

 

  • Thích và chia sẻ bài viết:

Bình luân