Hotline: 0941068156
Quảng cáo
Tin Nóng

Rồi ngày lũ qua đi

07 Tháng Mười 2018 6:00:00 SA

Mẹ nhắn. Lũ đã qua, làng đã yên, con đừng lo chi nữa. Nhưng cái nỗi thương nhớ quê nhà những ngày hoạn nạn cứ canh cánh trong lòng đứa đi xa, nên tôi muốn về. Về để được dẫm đôi chân trần trên bờ ruộng, bãi đất, lên lớp bùn non còn lắng phù sa. Về để được nắm lấy bàn tay người người lam lũ, lấm lem, trong bùn nước mà níu lại giọt nước mắt xót đau, thôi đừng rơi vào ngày gió đã tê tái đổi mùa. Vội vàng khăn áo tôi về.

Theo mẹ lên rẫy ven đồi vào một chiều còn ướt mướt dấu chân, tôi thẫn thờ nhìn đám nương rau bị những dòng nước xoáy đào tan nát hết cả. Có chỗ thì bị lốc lên, xoáy trôi đi hết lớp đất màu, trơ ra những đá cỗi cằn, có chỗ thì đất sỏi trôi dồn lại, đắp chồng lên nhau vùi lấp những cây rau đang thì mơn mởn. Thi thoảng còn bắt gặp những chiếc lá non tơ nửa đang úa rũ, nửa thoi thóp cố xanh. Bên cạnh là đám ngô vừa xanh áo, chưa kịp già hạt đã đổ rạp hết cả. Mẹ cầm liềm khều khều, rồi quờ đất moi móc, nhặt những bắp ngô bị vùi lên, lập cập những ngón tay già nhăn nheo bóc từng lớp vỏ úa nhếch nhúa, để lộ lớp hạt ngô chưa kịp già đã đổi mầu mà chực đen thẫm, mốc thối, hư hỏng. Tôi nhìn quanh, cũng những đám rẫy ven đồi, chợt thấy sắt se trong lòng bởi những cái lưng đang lom khom, vội vã như lại sợ một mai mưa nữa, lũ nữa thì những bắp ngô lên mầm, thối hạt cũng chẳng đến phần con gà, con lợn. Quờ tay vào đất bùn cùng tìm cái bắp úng úa để an ủi mẹ, rồi đỡ mẹ quảy những hạt non về hong bếp lửa cho khói lên hương như đã thơm mùa.

Chạy ra ao cá phía đồng tìm cha. Thấy cha bần thần ngồi bệt trên bờ, nơi cách đây dăm hôm thôi nước đã tràn lên đó mà đưa hết cá đi. Tay cha vẫn cầm một nắm cỏ non, mắt rưng rưng, thất thần nhìn xuống mặt nước, nơi cha vừa đổ một bì cỏ xanh non cho cá ăn. Nhưng chẳng thấy có cá đớp động mà chỉ im lìm mặt ao đùng đục, hằn bóng mây trên trời cao vít trĩu mầu nước. Tôi ngồi xuống bên cha, nói thao thao bao chuyện mai này khi yên bão lũ, mong lòng cha dịu lại.

Tôi ra xóm ven sông, bắt gặp những người chạy lũ vừa trở về, dáng nào cũng liêu xiêu với mắt lệ và rỗng rễnh đôi bàn tay trắng. Dòng lũ rút đi, nhà chỉ còn lại cái xác trống trơn đầy rác bùn. Còn đâu nữa chiếu chăn mà ấm giấc đêm, còn đâu nữa bì lúa, thúng ngô mà đợi bữa. Chạy ra sau nhà, chuồng trống huơ trống huếch, chẳng còn tìm thấy nổi một dấu chân con gà, con lợn. Những đứa trẻ nhè nhem rau ráu miếng mì tôm sống, ngơ ngác tìm sách mới, áo hoa để mai đến trường.

Lũ cuốn đi hết rồi. Sông đã đem đi đâu cả? Dòng sông vẫn đây lóng lánh nước, lại đã ngần ngần như muốn trong xanh trở lại, lặng lẽ soi trời mây bát ngát. Mắt người cũng ngấn ngấn nước mà lặng lẽ soi vời vợi kiếp người.

Cứ thế tôi đi hết bãi nọ đồng kia như muốn được san sẻ phần nào đó nỗi mất mát với quê nhà. Nhìn lớp lớp phù sa mềm tươi sánh vàng trên đất, trên lá, nhìn những con người cặm cụi, chăm chỉ như con giun đất cần mẫn, tôi lại thấy ấm lòng mà tin, chỉ đôi tháng nữa thôi, nơi nơi sẽ lại xanh mướt hoa màu và tiếng cười lại ngân vui, ngân vang.

 

 

 

 

 

 

Tú Anh/Nhandan

  • Thích và chia sẻ bài viết:

Bình luân