Hotline: 0941068156
Quảng cáo
Tin Nóng

Qua bao mùa hạ mà nỗi nhớ vẫn không nguôi

30 Tháng Tám 2018 6:09:00 SA

Tớ gặp cậu vào một mùa hạ nào đấy, yêu cậu vào mùa hạ tiếp theo và rồi vĩnh viễn đánh mất cậu vào mùa hạ tiếp theo nữa.

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng chưa một ngày nào tớ ngừng nhớ thương cậu.

Tớ nhớ ngày đầu tiên chúng ta thi chuyển cấp, những màn mưa trắng xóa phủ kín cả sân trường, tớ đã nghĩ chắc chắn rằng không ai có thể đến kịp giờ được nữa, thế mà cậu lại xuất hiện ngay cái lúc cô giáo gọi tên, thật là may mắn cậu nhỉ! À, hôm ấy là mùa hạ, phải không A.?

Tớ đã rất bất ngờ khi chúng ta được học cùng lớp đấy, tuy ngồi xa nhau nhưng tớ vẫn có rất nhiều cơ hội để ngắm nghía mái tóc tuyệt đẹp của cậu. Nhưng tiếc là tớ đã quên béng hình ảnh mái tóc ấy từ lâu rồi, vì có bao giờ tớ gặp lại cậu nữa đâu.

“Tên của cậu nghe giống loài chim quá đi mất!”

“Thì nó là tên của loài chim mà, tên ngốc này!”

Cậu bảo tớ là tên ngốc, ừ thì tớ ngốc thật. Tớ đã quá ngu ngơ khi không nhận ra được tình cảm cậu dành cho tớ, khiến cho cậu phải “hét” thẳng vào mặt tớ rằng: “Tới khi nào B. mới nhận ra là A. thích B. đây hả?”. Rồi cậu òa khóc, tớ không hiểu vì sao cậu lại khóc nhiều như thế. Cậu có nhớ cậu nói gì không? Cậu đã nói là: “Vì A. là con gái mà, A. là con gái thì không được tỏ tình trước!”. Cậu đừng xấu hổ khi tớ nhắc lại chuyện này nhé, vì lúc ấy tớ chỉ thấy thật hạnh phúc mà thôi.

Hồi mới yêu chúng ta nhắn tin nhiều lắm, vì không có điện thoại nên cậu phải mượn điện thoại mẹ để nhắn tin với tớ, nhắn nhiều đến nỗi mẹ cậu không bao giờ nạp tiền điện thoại nữa cơ mà. Dạo trước tớ có gặp lại mẹ cậu một lần, mẹ cậu bảo: “Trong điện thoại mẹ vẫn còn nhiều tin nhắn của hai đứa lắm, mẹ không nỡ xóa, bữa mẹ có thử xóa một tin nhưng đau lòng không chịu được”. À, mẹ cậu xem tớ như là con trai của mẹ rồi đấy, thấy tớ hay chưa nào!

Cậu vẫn còn thích mưa phải không? Cứ sắp đến tháng Tư là chúng ta lại mong mưa về, vì lúc ấy cây cối héo úa cả rồi. Thực sự chúng ta chỉ đón mùa mưa cùng nhau có hai lần mà thôi, nhưng sau này tớ tự mặc định là cậu vẫn luôn cùng tớ trông chờ những cơn mưa. Tớ đã từng mong mình lớn thật nhanh để làm những điều vĩ đại, chẳng hạn như là tạo ra một chiếc máy điều khiển được thời tiết, nếu cậu muốn mưa thì sẽ có mưa, nếu cậu ưa nắng thì tớ sẽ tạo nắng. Nhưng khi đã lớn rồi tớ lại mong mình bé lại, chỉ là để được gần cậu thêm một lúc nữa mà thôi. Tớ vẫn không làm được điều gì vĩ đại cả, có lẽ cậu đã nói đúng: “B. không cần phải như vậy đâu. Trở thành một người đàn ông tốt đã là điều vĩ đại lắm rồi”.

Tớ đã từng nghĩ rằng nếu tớ yêu một ai đó thì bọn tớ sẽ mãi bên nhau cho đến cuối đời, nhưng sau này tớ mới biết còn có thứ gọi là chia xa. Càng lớn, thế giới này lại càng phức tạp, có những thứ tớ không bao giờ muốn tin vào, nhưng chúng luôn luôn hiện hữu, luôn luôn bóp nghẹt trái tim của tớ. Tớ nghĩ rằng khóc sẽ quên đi nỗi đau mất cậu, nhưng nó chỉ làm đôi mắt tớ sưng húp lên mà thôi. Sáng tỉnh dậy, tớ vẫn còn thương cậu, vẹn nguyên như ngày đầu.

Những ngày trước khi cậu mất, cậu và tớ đã rất vui, chúng ta đã cùng nhau làm gì nhỉ? Đi ăn kem đúng không? Rồi còn mua cả đống sách về đợi thi Đại học xong sẽ đọc chúng cho bằng hết mới thôi. Cậu còn bảo rằng cậu không có tâm nguyện làm những điều lớn lao, cậu thích một cuộc sống bình yên, cậu muốn có một trang trại nhỏ trồng đủ mọi loại rau trên đời. Cậu biết rằng sự sống đang dần tuột khỏi cơ thể cậu phải không? Cớ sao cậu cứ giấu biệt nó đi, cậu lúc nào tỏ ra cũng vui vẻ, lúc nào cũng sợ người khác vì mình mà bận lòng. Ngày cậu ra đi mãi mãi, tim tớ như vỡ ra thành trăm nghìn mảnh đau thương, có những lúc tớ thấy nó như ngừng đập, lại có những lúc nó chợt nhói lên như bị xé toạc ở đâu đó vậy. Tớ là một kẻ ích kỉ không ra gì, lúc nào cũng là kẻ khó ưa hay gây chuyện với cậu, hay bảo cậu là đồ đầu xù khó tính, ấy vậy mà cậu không bao giờ giận tớ cả, trái lại cậu luôn là người làm lành trước tiên. Tớ xin lỗi vì ngày ấy, trái tim của tớ quá đỗi nhỏ bé và cánh tay của tớ lại quá đỗi yếu ớt nên không thể nào giữ cậu lại bên tớ được.

Tớ không thể nào yêu thêm một ai nữa, không phải vì sợ lặp lại quá khứ đau buồn ngày xưa mà là vì đến tận bây giờ, nhìn đâu tớ cũng chỉ thấy có mỗi mình bóng hình của cậu mà thôi. Nếu cứ mãi như vậy thì tớ sẽ phát điên mất, nhưng đã nhiều năm rồi, mỗi sáng thức dậy, tớ thấy vẫn còn thương cậu, vẹn nguyên như ngày đầu.

Tớ gặp cậu vào một mùa hạ nào đấy, yêu cậu vào mùa hạ tiếp theo và rồi vĩnh viễn đánh mất cậu vào mùa hạ tiếp theo nữa.

 

 

 

 

 

 

Trần Văn Trung – blogradio

  • Thích và chia sẻ bài viết:

Bình luân