Hotline: 0941068156
Quảng cáo
Tin Nóng

Láng giềng

30 Tháng Sáu 2018 6:14:00 SA

Trước nhà tôi là một cái ao nước nhỏ có từ khá lâu. Người thì bảo đây là một cái ao cũ, người nói là chỗ đào đất đóng gạch của xí nghiệp gạch. Chỉ biết rằng lau lách thi nhau mọc lên. Đã lâu chẳng có ai nhận thầu, một góc ao rau muống nước nổi ngổ ngáo. Góc kia, “cầu tõm” kiểu “nửa tỉnh, nửa quê ” quây phi bờ rô rút trộm ở công trường. Các loại nước thải mặc sức trút xuống nên chẳng có cần thủ nào dám tìm đến buông câu.

Dãy bên này có một dãy nhà cấp bốn lợp ngói đỏ, gian nhà tôi là gần bờ ao nhất. Bên kia ao chỉ có một căn nhà chắp vá bằng đủ thứ vật liệu. Nhà tôi chuyển đến đây muộn nhất. Người ta bảo căn nhà chắp vá kia chẳng biết đã có từ lúc nào. Đấy là nhà thằng Hào.

Một hôm, nó bảo tôi:

- Mấy nữa, có đường chạy qua cửa nhà tao.

Tôi chẳng thèm nói gì, chỉ nghĩ thầm: Đường có mở vào tận chân giường nhà nó cũng mặc.

Thế rồi, tự dưng một sớm rất nhiều xe tải ở đâu ùn ùn kéo đến đổ đất lấp đầm thật. Cả khu đầm rộn rã, người nọ hỏi người kia nhao nhác như chim muông. Sau cùng, cũng gặp được một ông cai bụng to, có cái nhẫn vàng đính hạt đá quý. Ông cai bảo người ta đã đền bù cho bố thằng Hào thỏa đáng rồi, nhà nó có sổ đỏ kín cả cái ao này. Giờ nhà nó được cắm bù một miếng đất sang mé bên kia. Mẹ tôi bảo thể nào bữa trước thấy ông Hô, bố nó tậu con Dream Tàu mới cứng, ai hỏi cũng lặng thinh kênh kiệu. Bố mẹ tôi sang nhà, lão chỉ văng ra mấy câu sặc mùi rượu vodka mới nốc:

- Nhà ông bà đã bao giờ thò chân xuống đầm đâu mà đòi chia phần, trong khi bố con tôi quanh năm ngụp lặn trong phân, bùn để bòn miếng ăn.

Bố tôi là ông giáo, quanh năm chả dám mặc quần cộc, áo ba lỗ, sợ hở cả lông nách với thiên hạ. Nhà tôi làm gì cũng có nền nếp, sạch sẽ. Nhà Hào thì cái gì dưới nước cũng vớt lên, cái gì trên trời cũng vợt xuống để ăn được, từ bố đến con đều như con trâu đất. Nhưng mà, khi bố tôi kiếm được bàn cờ tướng, thêm ấm chè Thái thì hai nhà vẫn qua lại, giao tiếp được. Cái thú tao nhã đó chả kén loại người nào.

Nhớ cái lần, một hôm, vừa leo lên khỏi kè gạch, ném lên sân con cá trê râu ria gớm ghiếc, đón chén trà từ tay bố tôi, ông Hô than sau này con út Huệ đến tuổi đi học gửi sang đây để được lây chút thơm tho của bút nghiên. Bùi tai, bố mẹ tôi đùng đùng gò lưng đập bỏ cái kè gạch để bờ ao thoải xuống, cho ông Hô ghếch mũi con thuyền tôn lên mỗi khi qua chơi. Được thể, năm này qua năm khác, vào mùa mưa, nước lại xói vào, bắt đầu là luống cải, thoắt đã đến ngày cái sân lở hết xuống đầm... Có lúc, bố mẹ tôi cũng định xây lại, nhưng mà đập đi thì dễ xây lại thì khó, người ta lại bảo tiếc mấy mét đất ngan ỉa mà gần nhà xa ngõ. Giờ nước mép ao đã vào đến chân nhà tôi. Ngồi nhìn qua cửa sổ, dưới bậu cửa đã là đất nhà lão Hô, mẹ tôi như ngồi trên than nóng.

Năm sau, một cái ngã sáu hiện ra đúng giữa lòng đầm ngày xưa. Giờ thì đất đã đắt lên gấp mấy lần. Nhà hàng, quán lẩu thơm nức mũi. Thằng Hào mất mặt, lão Hô khăn mặt vắt vai, ngồi vêu trên chiếc xe máy ngồi đợi khách vãng lai đi xe ôm. Được cái dù vẫn nhà cấp bốn lợp ngói nhưng bên dãy nhà lão nhiều nhà đẹp nên sáng sủa. Dãy bên tôi vẫn nhếch nhác nhà lợp ngói. Giờ muốn nhìn sang bên nhà lão lại khuất bởi những chậu hoa lúc nào cũng nở tươi thắm ở bùng binh.

Mấy năm sau, mấy shop của “Thế giới di động”, của “FPT” mọc lên như nấm sau mưa. Đám thanh niên trong khu tìm cách xoay bằng được con smart phone để lướt web vào mạng chát chít. Mưa dầm, gió bấc, tôi chui tít vào chăn ngủ nướng hoặc lướt facebook tìm bạn tán gẫu. Một bé mặt kute, có nickname “ếch cốm”. Năm ấy, tôi đã gần băm. Tối đến cứ cơm nước xong tôi lại chui tọt vào chăn chat thật lực. Bé kia lúc đầu còn dò hỏi nhà cửa, tôi chụp phứa mấy căn biệt thự liền kề. Sau thì hỏi gì bé trả lời nấy. Tôi đâm chán.

Mạng ảo, tôi hả hê nên úp lên hình nền trang của mình một cái đầm sen. Lá sen xanh biếc, những bông hoa sen chấm phá tô điểm trên nền xanh ấy, một không gian thật yên bình. Không ngờ, “ếch cốm” quay phắt lại “còm” cái ảnh của tôi nhiệt tình. Tôi bảo đấy là khu trang trại của nhà mình, bé đòi tôi hôm nào dẫn đi xem bằng được.

Bẵng đi một thời gian, một hôm có mấy người đến đo mảnh vườn sau nhà tôi. Lại mở đường, lần này nghe nói đường rộng và giá đền bù giải phóng mặt bằng cao ngất vì động vào đất phố. Mẹ tôi cười tươi như hoa miệng lẩm bẩm nhẩm tính. Bố tôi lặng lẽ nheo nheo mắt nhìn sang phía bên kia bùng binh. Tôi vui, sực nhớ ra “ếch cốm”. Chả mấy nữa mà nhà tôi khá giả thật, gì chứ nhà lầu thì có chắc, chỉ cần đợi bố tôi đi xem ngày đẹp khởi công. Một ngày, hai ngày, bé cũng reply: “Bố em ốm”, “ốm sao?”, “thì hôm trước nhà bên đổ giàn giáo thủng mái nhà em, bố em tham việc trèo lên rồi xảy chân đầu đập...”. Tôi không dám hỏi tiếp. Mà người ta bảo: con gái xinh mấy những lúc như thế này cũng mềm yếu. Tôi bắt đầu nhắn tin hỏi nhà bé. Số nhà, tên đường nghe lạ hoắc. Kệ, tôi dắt xe phóng đi. Trời sầm tối, gió nổi lên giật tung các biển hiệu, mưa táp vào mặt, tôi rơi mất cả cặp kính cận dày cộp…

Phải gần 10 giờ tối, tôi mới lần mò về đến cái ngã sáu. Mất điện, xe cộ vắng tanh, tôi dắt dắt cái xe xịt lốp dò dẫm định qua ngã sáu. Bỗng có một chiếc ô-tô lao từ xa đến, nhờ cái ánh đèn pha dọi đúng cái biển: phố Đinh Tiên Hoàng... trời, thế thì... “Ếch cốm” đang ngồi góc kia, cái nến mười nghìn cháy leo lét, lão Hô nằm im thở nhẹ nhẹ, đầu quấn băng. Tôi định bước vào nhưng đã kịp dừng bước thì nhìn thấy bên cạnh là một gã trai quay lưng ra choàng tay ôm lấy bờ vai “ếch cốm”.

Trưa hôm sau, phường phố loan tin lão Hô mất. Bác tổ trưởng ý tứ xem ý nhà bên cạnh - nhà có cái giàn giáo đổ - để cắm nhờ cái cờ tang. Nhà ấy cũng gớm mặt, bác đành lủi thủi cầm cờ về. Giữa trưa nắng, đứng ở bên này, bỗng bố tôi chạy ào qua ngã sáu, mặc đám xe máy còi inh ỏi, phanh dúi dụi. Giật cái cờ từ tay bác tổ trưởng, ông cầm chắc trong tay, đi phăm phăm như một tinh binh cầm cờ ra trận. Ông cắm phập cán cờ váo cái lỗ gạch sát vách nhà mình, miệng quả quyết:

- Ông Hô cũng từng là người phố này, bên kia không cho thì bên này nhận, ngã mấy thì vẫn là chòm xóm, láng giềng.

Trong nắng chiều, đoàn xe tang lễ đưa linh cữu lão Hô đi vòng quanh bùng binh, theo lối ra nghĩa trang thành phố, đứng bên này tôi vẫn nhìn thấy “ếch cốm” mảnh khảnh đầu quấn khăn tang ngồi trên xe, bên cạnh là gã trai... Ơ mà sao gã cũng quấn khăn?

- Thằng Hào đấy chứ ai?

Bố tôi vỗ vai tôi rồi phóng xe chạy theo đoàn người đưa tang. Tôi cứ đứng nhìn hoàng hôn khuất dần sau ngã sáu. Ngày xưa nơi ấy chỉ là cái ao tù...

 

 

 

 

 

 

 

Nhandan

  • Thích và chia sẻ bài viết:

Bình luân