Hotline: 0941068156
Quảng cáo
Tin Nóng

Ký ức xuân

03 Tháng Giêng 2021 6:15:00 SA

Quyển lịch sang mùa, trang nào cũng thấy sắc hồng của hoa, sắc đỏ của pháo, sắc xanh của bánh và sắc non của mầm. Chợt nhận ra mình vẫn là đứa trẻ con thuở nào, vẫn muốn cắt những hình ảnh ấy rồi dán lại trong cuốn nhật ký màu tím. Rưng rưng cầm trên tay tờ lịch mỏng manh, đọc và ghi nhớ tất cả dòng chữ, con số trên tờ lịch chợt ngẫm thời gian phải chăng là ý niệm?

Cánh đào mở rất mỏng, một thứ hoa như sương, như không có thật vì nó đang mơ màng, thoảng và e dè như bóng ai đó ở rất xa vẫy tay thật nhẹ để thông báo cho sự hiện hữu của mình, như đang ngại ngần không biết người xưa có còn nhớ, nhớ mình, nhớ xuân xưa.

Qua hàng rào sắt, góc vườn nhà ai vừa chớm nở một bông đào đầu vụ mà xao xuyến cả tâm hồn. Hoa nghiêng về phía ngày xưa để nhớ thương cứ ào về, để bước chân tôi trở nên ngập ngừng bởi phía nào cũng giăng mờ khói sương kỷ niệm.

ky uc xuan
Ảnh minh họa

Xưa, ngày nào tôi cũng xem lịch và đếm từng ngày đến tết rồi nghĩ về những bộ quần áo mới, nghĩ về những phong bao lì xì đỏ. Lâu lắm rồi tôi mới lại chạm tay lên tờ lịch để nghe thời gian lắng lại. Quyển lịch sang mùa, trang nào cũng thấy sắc hồng của hoa, sắc đỏ của pháo, sắc xanh của bánh và sắc non của mầm. Chợt nhận ra mình vẫn là đứa trẻ con thuở nào, vẫn muốn cắt những hình ảnh ấy rồi dán lại trong cuốn nhật ký màu tím. Rưng rưng cầm trên tay tờ lịch mỏng manh, đọc và ghi nhớ tất cả dòng chữ, con số trên tờ lịch chợt ngẫm thời gian phải chăng là ý niệm?

Mưa xuân bắt đầu tập tành giăng giăng, mây trôi, gió trôi và nắng trôi về phía nụ cười, báo mùa đang đi tới. Có rất nhiều thức quà đến từ mùa xuân, tình yêu thương ấm áp chẳng hạn. Tôi vẫn thường nhìn thấy những nụ cười ấm áp trong một chiều phố. Nụ cười chậm dãi của các cô, các chú, các bà bán hàng dong, nụ cười của cặp đôi nắm tay nhau chậm dãi đi trên vỉa hè. Một người khách vội vã qua phố vì câu chuyện gấp cũng không quên để lại trên phố nụ cười nho nhỏ. Tất cả cảnh vật đều sống động giống như một bài thơ. Tôi vẫn thường thích đứng sau ô cửa sổ nhỏ nhìn xuống phố, nhìn sang những dãy nhà đối diện và đôi khi còn không quên đưa mắt nhìn về phía xa xa. Tôi chưa bao giờ thấy phố bình dị đến thế. Dường như mùa xuân khiến người ta sống chậm lại để suy nghĩ, để chiêm nghiệm và thưởng thức. Có ai đó để một cánh đào nhỏ trong túi như cách mà người ta để dành thời gian vậy. Nội tôi cũng thường hay ngồi kiểu dáng tướng ông trong bộ tam cúc và nhìn ra ngoài cửa sổ. Tay nội cầm cuốn sổ nhỏ và cây bút để ghi chép. Có lẽ nội đang làm thơ hoặc đang nghĩ đôi ba câu đối. Trong những câu chuyện, bài thơ nội viết mùa xuân nổi lên như nhân vật chính. Mùa xuân khiến nội tôi như trẻ ra vài tuổi, chỉ có điều vảy thời gian rơi xuống khiến tóc nội thêm bạc trắng.

Cành đào trong sân đã ra hoa, lòng tôi cũng đã bắt đầu mong chờ. Mong chờ được thức đến đêm để cùng gia đình ngồi quây quần gói bánh chưng. Ngày nhỏ mỗi lần nội gói xong cái bánh nào tôi lại nhận kiền bánh, nhưng ngày ấy tôi còn nhỏ nên kiền lỏng, như vậy khi đun lên sẽ bị tuột và bánh sẽ xấu. Đợi tôi đi ngủ nội lại mang ra kiền lại rồi cho bánh lên đun. Và năm nào cũng vậy, nội luôn gói cho tôi chiếc bánh chưng nhỏ xíu, xinh xinh. Giờ tôi đã lớn, đã ra ngoài đi học, đi làm nhưng nội vẫn giữ thói quen ấy.

Tôi vẫn hay tưởng tượng rằng ký ức thường mờ mờ, màu cỏ úa hoặc nó sẽ tồn tại trong tâm trí như một thước phim đen trắng, lúc rõ ràng, lúc mờ ảo, lúc như thể bị nhiễu. Nhưng chỉ sau này, tôi mới nhận ra trong tiềm thức của mình những mùa xuân xưa đều rất thắm, rất đậm. Mùa xuân khiến người ta nhớ thì nhớ sâu, thương thì thương trọn, trọn đời, trọn kiếp. Tôi thường thèm thuồng mùi khói của những nồi bánh chưng trong chiều xuân giáp tết. Từ làn khói nghi ngút ấy tôi cảm giác được cái trong trẻo, mát lành, yên ả, cảm thấy trong tâm hồn như có nguồn cội chở che.

 

 

 

 

 

 

 

Lê Như Quỳnh/TBNH

https://thoibaonganhang.vn/ky-uc-xuan-110416.html

  • Thích và chia sẻ bài viết:

Bình luân